Sống trên đời cần có một tấm lòng!

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không, để gió cuốn đi...''
Trước tôi không biết đây là câu hát trong bài hát nào, chỉ tình cờ nghe được và câu hát này đã làm tôi nghe một lần và nhớ mãi. Không biết khi Trịnh Công Sơn viết nên câu hát này ông nghĩ gì, còn tôi, câu hát này luôn ám ảnh tôi mỗi khi nghĩ về sự vô tình của lòng người. Con người có lẽ ai cũng có một phần ích kỉ, và điều đó luôn làm tôi sợ hãi. Sự ích kỉ như một con quái vật đáng sợ có thể hủy hoại nhiều thứ tốt đẹp trong tâm hồn.
Người ta dễ dàng khen những cái không tốt hơn là góp ý chân thành, dễ dàng lờ đi hay chê bai những điều tốt đẹp của người khác hơn là nói lên một câu khen ngợi. Người ta thích chỉ dạy với vẻ kẻ cả nhưng không thích nhìn thấy sự tiến bộ của người khác. Người ta dễ dàng tỏ vẻ an ủi và vỗ về khi bạn gặp bất hạnh hơn là chia sẻ niềm vui, sự may mắn. Nếu mình cứ sống hồn nhiên, chân thật và mong rằng có thẻ cảm hóa được những người như như vậy liệu có phải là ảo tưởng. Cái đó có lẽ bị gọi là một sự ngu ngốc và khờ khạo.
Khi nhận ra cái ích kỉ ẩn sau cái vẻ bề ngoài vị tha nhân hậu thực sự là một điều tổn thương lớn. Tìm được một tình cảm không vị kỉ trên đời này quả là điều khó khăn. Đã tìm, đã tin và thất vọng... Đã muốn trở nên khôn ngoan, đã muốn trở nên ghê gớm hơn và không thể. Mong muốn điều đó làm cảm động người khác ư? Ảo tưởng. Nếu có một tấm lòng, hãy để gió cuốn đi... tự do và hồn nhiên, đừng mong nhận được gì, đừng mong được hiểu, sẽ dễ chịu hơn hơn nhiều... Vô tình với sự vô tình của lòng người sẽ tìm thấy được sự thanh thản...
Và tôi đã từng nói" để gió cuốn đi" nghĩa là hãy để lòng tốt của mình vô tư như chẳng hề có giá trị gì, những gì mình làm được cũng hãy coi nhẹ nhàng cho gió cuốn hết đi. Hình như chẳng phải chỉ có tấm lòng, mà mọi chuyện có thể coi nhẹ như gió cuốn thì sẽ chẳng còn những phút giây day dứt, băn khoăn hay dằn vặt. Nhẹ nhàng biết bao! Thanh thản biết bao! Nhưng như thế liệu cuộc đời có còn đáng yêu nữa hay không?
Tôi chưa kịp tìm ra câu trả lời thì tôi đã tự bắt mình phải coi mọi chuyện thật nhẹ, coi như tôi đã quên hết tất cả những cảm xúc mình đã từng có. Và tôi tưởng là mình đã hoàn toàn thăng bằng. Đôi khi nhớ lại cũng không khỏi một chút buồn, một chút luyến tiếc nhưng lại vô cùng thanh thản. Tôi không còn băn khoăn, không còn thắc mắc. Ừ, cứ để mọi chuyện cho gió cuốn đi.
Rồi đột ngột như từ trước đến nay, một lời chúc bất ngờ, rồi chọn cho tôi một bài hát nho nhỏ vì thấy rất giống. Tôi lắng nghe "Để gió cuốn đi" trong một tâm trạng bàng hoàng... Tôi hiểu ra rằng tôi chưa bao giờ có thể quên bất cứ điều gì... Vẫn như ngày xưa, luôn luôn không thể nắm bắt...
Hạnh phúc đôi khi là một cảm xúc thật lạ. Vừa như muốn nổ tung ra trong lồng ngực, vừa như muốn nép chặt vào tận sâu trong đáy tim để nằm lại trong đó mãi mãi...
Khi người ta "để gió cuốn đi" thì người ta không cần nghe một lời cảm ơn nữa. Đã là những người bạn thì không cẩn phải nói cảm ơn vì được biết nhau trong cuộc đời này đã là một niềm vui lớn.
Ai trong chúng ta cũng đều có một tấm lòng, một tấm lòng nhân hậu thật sự. Bạn rơi nước mắt khi thấy các hoàn cảnh bất hạnh. Tôi nhoi nhói nơi tim lúc chứng kiến những tai nạn thương tâm. Và chúng ta, luôn ghi nhớ lời dạy của cô thầy năm xưa: “ở hiền thì sẽ gặp lành nghe con”, cố gắng đem lại niềm vui, hạnh phúc cho cộng đồng chung quanh mình. Rồi đêm về, nằm hân hoan, một sự hân hoan thầm kín trong tâm hồn, hân hoan vì đã và đang làm việc tốt.
Nhưng đó là giai đoạn đầu đời. Càng bước sâu vào cuộc sống, tôi càng cảm thấy lung lay ý nguyện “người tốt việc tốt” hôm nào. Sự giả tạo, phản bội, sụp đổ cứ lấn lướt ngày qua ngày, đập tan, ném vỡ cụm từ “ở hiền gặp lành” trong tôi. Tôi không tin có vế sau, quả thật không tin...
Và, phản ứng theo bản năng của một đứa trẻ người non dạ, yếu kém tinh thần, tôi “xù lông” phản ứng gay gắt với tất cả. Đôi mắt tôi giờ đây chỉ thấy sự ám hại và mỉa mai. Tôi dè chừng, hơn thua trong mọi việc. Một vỏ bọc cứng cáp, trải đời, nhưng bên trong chắc gì không phải là một sự yếu đuối?
Là kẻ hậu bối, tôi chỉ biết và ngưỡng mộ cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua những trang viết về ông, qua những câu chuyện, những giai thoại của người trong cuộc kể về người đã khuất. Nhưng tôi đặc biệt thích ca khúc Để gió cuốn đi. Tôi nghe để an ủi lòng mình: hãy sống thật “người”, sống như ngày mai ta và họ không còn nữa... Thêm tuổi, đọc thêm sách, được thêm nhiều lời dạy dỗ, tôi lờ mờ nhận ra rằng hình như ranh giới giữa đúng-sai, trắng-đen quá hư ảo? Những gì tôi làm trong quá khứ chưa chắc đã là tốt cho người xung quanh. Những gì tôi nhận được cũng không hẳn là xấu. Tôi rơi nước mắt, thương xót cho nhận thức của mình. Một nhận thức bị suy dinh dưỡng trầm trọng, một nhận thức bị căn bệnh “tiêu cực” ngặt nghèo làm chậm phát triển...
Giữ vững được nhân cách trong cuộc sống thực tế không bao giờ dễ dàng. Khi cao hứng, tôi có thể ghi ra đây những dòng đầy tính nhân văn. Nhưng, biết đâu ngay hôm sau, vì đấu tranh quyền lợi - công danh, tôi lại thực hiện ngay những việc mình vừa chỉ trích hôm qua?
Tôi mừng vì mình đang sống trong thời đại số hóa, có thể mua một chiếc máy nghe nhạc nhỏ gọn, lưu vào bài hát yêu thích. Và sau đó? Những khi cần sẽ hòa mình vào từng lời ca da diết “... Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người, còn cuộc đời ta cứ vui...”
Hãy yêu, dù cho gió sẽ cuốn đi tất cả...
Dưới đây là đoạn lời dẫn của bài hát Để gió cuốn đi (Trịnh Công Sơn) trong chương trình CXCS. Sâu sắc và nhiều suy tư...
Thời thơ ấu của chúng ta, chắc hẳn ai cũng đã từng được sống những giây phút thần tiên như thế. Các bạn thân mến, các bạn có nhớ được cảm giác của mình khi đó không? Cuộc sống trôi đi quá nhanh khiến mỗi người chúng ta đôi khi chẳng còn ghi nhớ được nhiều những cảm xúc trong sáng và hạnh phúc như thế. Cuộc sống giống như một con đường không bằng phẳng, mà khi vấp ngã ta lại lục tìm trong miền thơ ấu của mình cảm giác bé lại để được ủ ấm trong tình thương yêu của gia đình. Nhưng ta thì chẳng ngừng lớn và cuộc sống cũng không ngừng trôi
Dế đã đọc trong một cuốn sách nói rằng:
Hành trình dài nhất của một đời người là đi tìm chính bản thân mình, để rồi một thời khắc nào đó đủ lớn ta chợt đặt câu hỏi cho mình cuộc sống là gì? Có lẽ chẳng ai định nghĩa được rõ ràng đâu. Nhưng những cảm xúc mà cuộc sống đem lại thì chúng ta ai cũng sở hữu cả một kho tàng. Đó là niềm vui khi đọc được một trang sách hay, được ngắm một bức tranh đẹp. Đó là niềm xúc động trước một giai điệu thân thương, một phong cảnh hữu tình. đó cũng có thể là nỗi buồn, sự luyến tiếc một câu chuyện, một mảnh đời đã qua của mình. Và có thể lắm chứ, đó là những cảm xúc bâng quơ trước một hình ảnh bâng quơ nào đó và cũng có thể lắm chứ đó là trăn trở trong cuộc sống thường ngày.
Dế đã được đọc một cuốn sách rất hay của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Cuốn Trịnh Công Sơn rơi lệ ru người của nhà xuất bản Phụ nữ phát hành năm 2003. Nói rằng cuốn sách này do chính ông viết cũng không phải chính xác. Nó là một tuyển tập một số bài tản văn của ông, một số bài báo người đời viết về ông, một số bài phỏng vấn. Nhưng những lời tâm sự mà Trịnh Công Sơn đã gửi gắm thực sự làm cho Dế suy nghĩ nhiều và thấy lòng mình xúc động một cách không ngờ.
Cũng giống như những bài hát của mình lời văn của Trịnh Công Sơn chiêm nghiệm và nhiều triết lý.
"Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình. Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai.
Chết quá dễ mà sống thì quá khó...
Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai, chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước.
Càng yêu ta càng thấy, có tình yêu thì khó, mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi, mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc.
Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và dễ tha thứ cho nhau. Sống mà cứ giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi.
Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi. Mỗi một con người vì sự mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung. Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu..."
(theo yume.vn)
[FLASH]http://static.mp3.zdn.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wNC8wNC8wLzgvInagaMEMDhkMWQ2YzllODk2MjUxYWU3ZjhkMDBhYmI1Y2Y1MTYdUngWeBXAzfMSQ4WeBdUngDIEdpw7MgQ3XhdUng5FdUngIMSQaXxIaeG7gW4gVGjhdUng6VjIGZ0LiDEkOG7qWMgVHXhdUngqVdUngfHwy[/FLASH]
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=DBtzDUpo6N[FLASH]http://www.nhaccuatui.com/m/DBtzDUpo6N[/FLASH]
Mai Ngọc Lợi @ 07:08 25/06/2012
Số lượt xem: 1653
Các ý kiến mới nhất